Sự tự nhiên của một ngôi nhà ấm áp

Ngẫu hứng đưa một chiếc đèn mới về. Ngẫu hứng ra phố bưng một… tấm bảng về để treo lên tường và đính những bức hình kỷ niệm. Ngẫu hứng đặt ngang… giá sách ra rồi lại… dựng đứng nó lên. Ngẫu hứng mua cho được một bức tranh dù không cần biết tác giả là ai. Chỉ vì hình dung ra sẽ treo nó ở đâu. Tóm lại những ngẫu hứng của chủ nhà thì thật là… ngẫu hứng. Nhưng cái gu thưởng ngoạn tinh tế, bản năng của một người làm nghệ thuật đã biến cái cách chăm sóc ngôi nhà tưởng như rất “vô tư” đó thành sự thích thú và dễ chịu cho cả chủ nhân và khách.

Sự tự nhiên của một ngôi nhà ấm áp

Giữa một Hà Nội bộn bề, những công trình đang tối mắt tối mũi để vươn lên cao hay vươn ra xa, bỗng bạn được cảm nhận một bậc thềm nhà với chồng củi khô xếp gọn gàng.

Bước chân của bạn chững lại một cách tự nhiên. Giống như bạn được thưởng thức một món đồ uống hay món ăn tuyệt ngon nào đó mà phản xạ tự nhiên là chậm lại tốc độ của hành vi để cố nắm bắt được cho hết sự thích thú vậy.

Một bộ sofa giản dị nhưng dễ chịu, kết hợp với một chiếc bàn cổ. Chiếc sập gụ chắc tuổi đời cũng đáng kể, chạm khắc tinh xảo đặt cạnh chiếc đèn cây thiết kế hiện đại. Trên chiếc bàn kê giống được đưa về đây từ ngôi nhà Bắc bộ xưa nào đó lại sắp đặt những bức tượng decor ngộ nghĩnh, nghịch ngợm. Mọi thứ cứ giao thoa như thế trong không gian sống của gia đình này. Mới và cũ, cổ điển và hiện đại. Tưởng chừng khó gặp nhau nhưng thấy lại dễ chịu và không bị “chọi”. “Tôi mang những thứ đồ về nhà hoàn toàn do ngẫu hứng và không hề có ý định trước phải cái gì đi với cái gì. Nhưng cứ khoảng nửa năm lại phải thay đổi vị trí sắp đặt. Tôi không thích cái gì cố định và cứng nhắc”, nhà thiết kế Hà Trương giải thích.

Ngẫu hứng đưa một chiếc đèn mới về. Ngẫu hứng ra phố bưng một… tấm bảng về để treo lên tường và đính những bức hình kỷ niệm. Ngẫu hứng đặt ngang… giá sách ra rồi lại… dựng đứng nó lên. Ngẫu hứng mua cho được một bức tranh dù không cần biết tác giả là ai. Chỉ vì hình dung ra sẽ treo nó ở đâu. Tóm lại những ngẫu hứng của chủ nhà thì thật là… ngẫu hứng. Nhưng cái gu thưởng ngoạn tinh tế, bản năng của một người làm nghệ thuật đã biến cái cách chăm sóc ngôi nhà tưởng như rất “vô tư” đó thành sự thích thú và dễ chịu cho cả chủ nhân và khách.

Tôi hỏi nhà thiết kế Hà Trương, sao mà chị phải cầu kỳ thế. Kiếm củi để đốt một cái lò sưởi kim loại nằm giữa nhà. Sao không dùng sưởi điện hay điều hoà nhiệt độ hai chiều cho đỡ tốn diện tích mà vẫn đảm bảo ấm áp. “Chiếc lò sưởi này giống như linh hồn của ngôi nhà vậy. Nó sưởi ấm cả về nghĩa đen và nghĩa bóng cho ngôi nhà của chúng tôi”, chị tâm sự. Nhiệt năng ấm áp từ chiếc lò sưởi và đặc biệt là hình ảnh củi cháy trong lò, ngọn lửa tươi tắn trong ngôi nhà suốt mùa đông còn lý giải nhiều hơn cả lời nói của chủ nhà. Ngọn lửa ấm áp giữ chân bạn trong tổ ấm, biến những phút quây quần trở thành hoàn hảo và khiến cơ thể, tâm hồn bạn cảm thấy bình an.

Ngôi nhà của gia đình này còn có một thứ rất nhiều mà phải đến khi được hỏi, chủ nhà mới nhận ra đúng là nhiều. Đó là đèn. Những chiếc đèn đủ kiểu dáng, chức năng. Phòng nào cũng có và luôn phải vài cái. “Tôi chưa bao giờ chú ý là mình thích đèn đến thế. Nhưng đúng là thấy đèn mình rất mê. Bưng về từ khắp mọi nơi. Đèn tạo ra sự ấm áp. Đèn tạo điểm sáng, sức hút trong không gian. Chắc vì vậy mà tôi rất thích đèn”.

Bước vào ngôi nhà này trong một buổi chiều mùa đông Hà Nội là một trải nghiệm thú vị. Bởi không gian đem lại cho người viết cảm giác thoải mái, ấm áp và sự tự nhiên của cuộc sống. Chủ nhà bảo, quan niệm của chị về ngôi nhà mình ở trước hết phải tiện nghi đủ cho mình. Nhưng hơn nữa, nó phải như một phòng trưng bày mang dấu ấn của chị. Tôi cảm thấy dấu ấn của chị rất rõ trong ngôi nhà. Dù thú thực tôi không cảm nhận nhiều lắm về yếu tố phòng trưng bày. Tôi thấy nhiều hơn cảm giác về một gia đình hạnh phúc.